Chính vì lý do đó, nên còn có ý kiến cho rằng đây là việc làm không “tôn sư trọng đạo”, ai lại cho phép học trò đánh giá khả năng và tư cách của người thầy!
Đã đến lúc cần phải thay đổi lối suy nghĩ trên. Không có gì là không phải đạo một khi đặt ra mục đích tích cực và thực hiện nó một cách trong sáng và khoa học. Có quá nhiều lý lẽ thuyết phục để triển khai công việc này.
Sinh viên phải đóng học phí, cho nên họ có quyền đòi hỏi chất lượng sản phẩm giáo dục tương xứng với đồng tiền bỏ ra. Không thể bắt sinh viên phải tiếp thu mọi loại kiến thức dù đã lạc hậu, lắng nghe những người đứng trên bục giảng không đáp ứng được yêu cầu chuyên môn.
Về phía người thầy, đây là cơ hội để tự điều chỉnh, tu dưỡng khi soi mình qua lăng kính của học trò. Ở các nước phát triển, một giảng viên ĐH trong hai năm phải có công trình mới, nếu không sẽ rời bục giảng. Sự khắt khe trong khoa học đã giúp cho hệ thống ĐH của các nước này phát triển trở thành những quốc gia kinh doanh giáo dục, thu hút sinh viên khắp các châu lục.
Đối chiếu với VN, giảng viên lấy học vị thạc sĩ, tiến sĩ là an toàn không chịu trau dồi, phấn đấu. Một ông tiến sĩ mười năm không có nổi một công trình. Cho nên, hệ thống đánh giá của sinh viên cũng là một kênh thông tin có giá trị để từng đơn vị tham khảo và đánh giá cán bộ. Đây cũng là cơ sở đòi hỏi người thầy phải nghiên cứu, nâng cao kiến thức để giảng dạy tốt hơn.
Đánh giá thầy giáo còn là phương pháp dạy bài học dân chủ trong các trường ĐH. Mỗi sinh viên dám nói lên suy nghĩ của mình trước thực trạng của nhà trường, thừa nhận hoặc phản biện những ý kiến của người khác - cho dù là thầy của mình - nếu thấy không phù hợp.
Từ giảng đường bước ra, các sinh viên là những trí thức có bản lĩnh công dân, có trí tuệ và lương tâm để nhận diện cái tốt, có trách nhiệm và can đảm phê bình cái xấu, cái ác và những sai lầm, cho dù người làm điều sai lầm đó là ai.
Cây dân chủ phải được trồng lâu năm và chăm bón kỹ lưỡng mới sinh hoa trái. Giảng đường ĐH là môi trường thích hợp để làm điều đó.
Theo Lê Thanh Phong
Lao Động